Câu chuyện tình thấm đẫm nước mắt của hai cô trò Lâm Tâm Tâm và Từ Viễn Dung.
-Trích-
- Xin lỗi ! ... Lâm Tâm Tâm ! Xin Lỗi ! Là em đã sai ... Sai ngay từ đầu. Là em đã quấy nhiễu cuộc sống của cô. Em cứ tưởng ... tưởng cô không giống như họ. Nhưng đến cuối cùng ... đến cuối cùng vẫn là em - kẻ thua cuộc năm đó ! Đừng khóc nữa. Em sẽ đi.
- Từ Viễn Dung, tôi không có ghét em. Tôi thích em. Đừng có bỏ tôi đi có được không? Tôi xin em... Em phải cố lên, tôi đưa em đến bệnh viện. Em mau tỉnh dậy cho tôi Từ Viễn Dung !
-Thanh xuân như một tách trà, gắn đọc hết truyện hết bà thanh xuân-
hay
18d
0hay
13/03
0hay
12/02
0hay
20/01
0tuyện lắm đáng để mua
10/09
0hay
09/09
0tiền làm lâu
07/09
0hay
07/09
0hay
07/09
0rất hay 5sao
07/09
0