Đang chật vật ổn định đám nhóc thì giọng thầy xứ lại vang lên phía sau. - Quý! Lại đây. Hạ Vy quay đầu. Chưa kịp định thần, thầy đã kéo hắn đến trước mặt cô rồi dắt nữ đội phó của cô đi mất. Hạ Vy đần mặt nhìn hắn. Hắn cười tươi rói nhìn cô. Không khí bỗng trở nên kì lạ. Vài giây sau, thầy xứ quay lại vui mừng thông báo đây là đội phó mới của cô. Hạ Vy suýt thì nhảy dựng lên. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, lịch sự hỏi lý do thì nhận được câu trả lời đầy thuyết phục của thầy xứ. - Thầy sợ hai đứa con gái không đủ sức. Lỡ gặp việc nặng nhọc gì thì có con trai đỡ đần vẫn tốt hơn. Thầy vỗ vai hắn đầy tin tưởng. - Có Quý phụ giúp, con chỉ việc dẫn đội. Mấy đội khác đang muốn có đội phó nam mà không được kìa. Thầy là thầy ưu ái cho con lắm đó. - Vậy thầy đưa bạn ấy cho đội nào cần đi ạ. Con không có nhu cầu. – Hạ Vy đáp ngay không cần suy nghĩ. Thầy xứ chớp mắt nhìn cô. - Con chắc chưa? Coi chừng hối hận không… - Nhất định không hối hận. – Hạ Vy dứt khoát trả lời dù thầy chưa nói hết câu. Lần này đến lượt Quý ngơ ngác. Dù không hiểu vì sao Hạ Vy sống chết không nhận tên trợ thủ kia, nhưng thầy cũng không hỏi thêm, chỉ bật cười chiều theo ý cô. Hạ Vy thầm thở phào. Người mắc bệnh hoang tưởng như hắn mới hỏi thăm vài câu đã quả quyết người ta thích mình. Nếu để hắn đồng cam cộng khổ suốt cả ngày trại, khéo hôm sau lại hỏi ngày lành tháng tốt, bắt cô mang trầu cau sang cưới hắn mất. Nghĩ tới đó thôi đã thấy đáng sợ rồi. - Em làm đội trưởng? Giọng nói quen thuộc kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Minh Vũ chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, đang đứng trước mặt cô với vẻ kinh ngạc. Hạ Vy gật đầu cười khổ. - Vâng. Em mới được thăng chức vài phút trước. - Tốt quá! – Minh Vũ mừng ra mặt. - Vậy là hai đứa mình sẽ thi đấu với nhau nhỉ? Nói xong, không đợi cô đáp, anh vội vàng chạy về phía thầy xứ hỏi chuyện gì đó. Hạ Vy nghệch mặt nhìn theo. Cô làm đội trưởng khiến anh vui đến vậy sao? Mà cô với anh có thân đến mức để dùng từ “hai đứa mình” đâu nhỉ? Ngày cắm trại cuối cùng cũng đến. Lúc đầu Hạ Vy còn nghĩ mọi chuyện sẽ không quá khó khăn, đến khi bắt đầu mới biết mình quá ngây thơ. Từ sáng đến trưa, cô gần như không có một phút nghỉ ngơi, hết tập hợp đội hình, điểm danh quân số, lại quay sang hướng dẫn trò chơi, khuấy động bầu không khí và xử lý đủ loại tình huống ngớ ngẩn từ đám nhóc. Mỗi lần cất giọng đều là quãng tám trở lên, không hô hào thì cũng nhảy nhót. Chỉ mới nửa ngày mà cổ họng khàn đi thấy rõ, đôi chân cũng bắt đầu mỏi nhừ. Điều khiến Hạ Vy tuyệt vọng hơn là cô nàng đội phó còn hướng nội hơn cả cô, thành ra phần lớn mọi việc đều rơi lên vai đội trưởng. Lúc đó Hạ Vy chỉ có một điều ước giản dị: Mặt trời mau lặn và cô được về nhà.
Cảm ơn
Ủng hộ tác giả để mang đến cho bạn những câu truyện hay
cũng được
6h
0hihihgccccccccvvjjhvgtdjdhhfhfhdhddhdhhdbdbxxhbfcbbcchcbcbcxhjdudidjdhdbxhueidjdhhdjdhrhrbrbfbfbdhxhxhxxhhxhxdhhddjhdhddhhdhdhhxhdeididisididjhfchhchhhddhhddhdhxhxhxhhxxjxhxhxhxhxhxhxhhdhdhdhdhdhdhdhdhxhdhdhdhxhxhxhxhdheididisidijdhchchhfjfjjrjejdjcjcjgjjfjfjfhfbfhfhfhjfhdhdhxhhchdhdhdhhfdhhdhchchxhhdhchchxhxbcbxhxhhxbxhshxhhxhxhdhdhdhdhdbhdhdhdhdhhfhfhddhhdhdhhfhfhfhhdhdhdhfhhfhfhffhhdhdhdhfhfhfhfjjdjdhhfhfhfhfhhdhhdhdhdhhfhhfhfhhdhdhdhfhfhhdhdjjxhchhdhdhehhdhdhxhchhdhhdhejsusiidodoodicncnnncj
7h
0sẽ đc mấy ngày sau tôi eq
16h
0Xem tất cả