logo text
Thêm vào thư viện
logo
logo-text

Tải xuống cuốn sách này trong ứng dụng

Vương Tổng! Bé Xấu Xí Muốn Ly Hôn

Vương Tổng! Bé Xấu Xí Muốn Ly Hôn

Ngốc Xít


Chương 1: Không giống khi trước

Ngón tay đang cử động của Trương Hồng Thanh bỗng ngừng lại, cậu nhìn tấm ga trải giường bị vò đến nhàu nát kia, xuất thần nhớ lại những chuyện cũ khi trước.
Ký ức xưa cũ dần dần hiện lên trong tâm trí của Trương Hồng Thanh, đó là lúc cậu cùng Vương Thế Kiệt “xuất quỹ” với gia đình. Kết quả đương nhiên chỉ có một, chính là không chấp thuận.
Dù bị gia đình ngăn cản, nhưng hai người nhất quyết không buông bỏ đoạn tình cảm khó lắm mới có được này. Thế là vào một ngày mưa giông gió lớn, Trương Hồng Thanh cùng Vương Thế Kiệt quyết định bỏ nhà ra đi để chứng minh cho người lớn thấy tình yêu đồng tính của họ cũng giống như tình cảm nam nữ khác, là tình yêu được vun đắp giữa hai con người, là tình cảm nồng nàn, cháy bỏng chứ chẳng phải dị biệt, khác loài.
Trương Hồng Thanh vẫn còn nhớ những ngày tháng cùng gã trải qua cuộc sống thập phần gian khổ, mỗi ngày đều quay cuồng trong đống chuyện cơm áo gạo tiền đến sứt đầu mẻ trán. Dù cả hai đều xuất thân từ gia thế giàu có, nhưng làm gì có gia đình nào lại chấp thuận cho con trai mình ở bên cạnh một gã đàn ông khác. Lúc ấy, đủ thứ thẻ sinh hoạt hằng tháng được ba mẹ cấp cho đều bị đóng băng. Cả cậu và gã đều không một xu dính túi, bọn họ chấp nhận phải đi làm thuê, làm mướn để trang trải cuộc sống qua ngày. Sinh hoạt túng quẫn ngay cả tiền thuốc men cũng không chi nổi, bọn họ chỉ có thể xắt vài lát gừng, bỏ thêm tí mật ong vào ly chanh nóng rồi đút nhau từng muỗng để mong mau hết bệnh.
Mỗi lần hai người nằm trên giường, trên chính chiếc ga giường màu xanh lam này, chính tay Trương Hồng Thanh múc từng muỗng nước chanh cho Vương Thế Kiệt uống. Nhìn gã không chịu được hương vị lẫn lộn trong ly nước đó, Trương Hồng Thanh cảm thấy có chút hả hê. Nhưng chưa vui vẻ được bao lâu đã bị tên quỷ mè nheo kia nháo nhào đòi hôn cậu cho bằng được. Hết thơm má, nựng cằm rồi nhân lúc cậu không để ý, gã đã trộm hôn môi cậu cho đến khi cả hai không còn hơi để thở. Sau đó, hơi thở dồn dập làm cả căn phòng nóng lên, ánh mắt vô tình chạm nhau nóng bỏng rướm đầy tia mê hoặc.
Ly chanh nóng với đầy đủ dư vị chua, cay, đắng, ngọt, thế nhưng trong lòng của Trương Hồng Thanh năm đó rất rõ, đó là cậu nguyện ý ở bên Vương Thế Kiệt suốt đời.
Trương Hồng Thanh đã từng nghĩ Vương Thế Kiệt là lựa chọn duy nhất và cuối cùng của cậu, nhưng đâu ai đoán được chữ ngờ, cảnh còn người mất. Ngẫm đi ngẫm lại, đã rất lâu rồi cậu chưa làm chuyện thân mật cùng với gã…. hay thậm chí cả một bữa cơm cũng hiếm khi ăn cùng một bàn. Mà cũng đừng mong chờ đến chuyện ăn một bữa cơm, hơn một tuần nay cậu còn chưa được gặp mặt gã lấy một lần.
Dòng ký ức ngọt ngào lẫn đắng ngắt đóng lại, Trương Hồng Thanh trở về với thực tại tàn nhẫn. Cậu bị bệnh nhưng người cậu yêu lại không ở bên cạnh mớm thuốc cho.
Trương Hồng Thanh hạ mắt nhìn chiếc chăn bông bị vặn thành một đống nhăn nheo, cậu cảm nhận được dư vị đắng ngắt từ đầu lưỡi đang tràn ngập toàn bộ khoang miệng. Trước mặt cậu bỗng trở nên thực mơ hồ ẩm ướt. Cậu muốn ngừng khóc nhưng không thể, hai hàng lệ cứ thi nhau tuôn trào, chẳng cách nào kìm được nỗi đau xót đang âm ỉ rỉ máu trong tim.
Đã không còn tâm trạng nấu cơm để chờ ai đó về nhà ăn chung nữa, Trương Hồng Thanh giận dỗi cái gì cũng không làm. Cậu không thể để bản thân càng thêm lún sâu vào đoạn tình cảm chỉ còn một phía này nữa, việc ngoan ngoãn làm một người vợ đảm đang dần trở nên quá sức với cậu. Cậu rúc đầu vào trong chăn bông ấm áp, hít lấy hít để mùi hương còn sót lại của ai kia.
Chờ cho đến khi Vương Thế Kiệt về nhà, gã cảm thấy có chút bất ngờ. Mọi hôm đều sẽ nhìn thấy thân ảnh của cậu đang gà gật trên bàn ăn chờ gã trở về ăn cùng, vậy mà hôm nay ngay cả một câu chào hỏi quen thuộc “Anh đã về!” của người nọ cũng chẳng được nghe thấy.
Tâm tình của gã bỗng trở nên bực bội cực kỳ. Gã tháo cà vạt, nhanh chóng bước vào phòng bếp muốn rót cho mình một cốc nước để hạ hỏa, thế mà lại bị cảnh tượng bừa bộn trước mắt làm cho giật mình.
Một bàn cơm thịnh soạn được bày ra trước mặt như mọi khi, ngặt nỗi chúng không còn nóng hổi nữa, cũng chẳng được đậy kín hay bỏ vào tủ lạnh bảo quản. Gã chỉ thấy nồi canh đã lạnh ngắt, đĩa rau cũng không còn giữ được độ tươi, lại càng chẳng thể nhìn nổi tô thịt hầm bởi vì để ở bên ngoài quá lâu đã nổi những váng mỡ lềnh bềnh kèm theo mùi chua không thể ngửi nổi.
Chuyện này không thường xảy ra… Cục cưng nhà gã trước nay vẫn luôn nghe lời gã, bất quá mỗi khi giận dỗi vô cớ cậu sẽ lại ‘giận cá chém thớt’ mà lãng phí thức ăn.
Gã không biết cậu lại đang chơi trò giận dỗi cái gì, gã lại càng không có hứng hỏi thăm. Gã biết mấy năm nay mối quan hệ giữa hai người họ đã xuất hiện tia rạn nứt, nhưng nếu cậu đã không nói, gã cũng không chủ động mà nhắc tới. Gã rất bận, hằng ngày gã phải xử lý rất nhiều công việc, càng không có thời gian để đi an ủi sự giận dỗi tự phát của ai kia.

Bình Luận Sách (1326)

  • avatar
    ThúyVy

    hay

    06/12

      0
  • avatar
    Bình Thiên

    Hay rất cuốn

    19/11

      0
  • avatar
    BuiPhuong

    hay

    22/10

      0
  • Xem tất cả

Các chương liên quan

Chương mới nhất