logo text
Idagdag sa Library
logo
logo-text

I-download ang aklat na ito sa loob ng app

Chương 6: Bóng đêm và viên đạn lạc

Đêm tiệc dần tàn,những vị khách bắt đầu rời đi. Khải Lâm lịch sự chào từng người, nét mặt vẫn bình thản, không để lộ chút mệt mỏi nào. Anh vừa bước ra khỏi sảnh lớn, điện thoại đổ chuông - là trợ lý báo xe đã đợi sẵn ở bãi sau khách sạn.
Không ai biết, trong bóng tối của khu bãi xe rộng lớn ấy, có vài bóng người lạ vừa xuất hiện.
Anh Thảo, đứng cách đó hơn hai mươi mét, nhanh chóng phát hiện bất thường.
Tai nghe trong ống áo vang lên giọng trầm của quản lý Vệ:
"Khu vực tây bãi xe có tín hiệu khả nghi. Cẩn thận, đừng để cậu chủ gặp nguy hiểm."
"Rõ." Cô đáp, ánh mắt lập tức chuyển hướng, bước chân nhẹ gần như không phát ra tiếng.
Khi Khải Lâm vừa đến cạnh xe, một tiếng 'bụp' vang lên khô khốc - viên đạn sượt qua cửa kính, bay thẳng về phía anh.
Cơ thể anh phản xạ né sang bên, nhưng chưa kịp nhận thức hết, một bóng đen lao tới, đè anh ngã xuống đất.
Tiếng súng thứ hai vang lên, đập thẳng vào cột đá sau lưng họ.
"Cúi thấp!" - giọng nữ trầm khàn vang lên bên tai anh, dứt khoát, lạnh lùng.
Hương gió thoảng qua,mùi kim loại và cát bụi xen lẫn mùi hương mờ nhạt - hệt như ký ức thoáng qua, khiến tim anh lỡ nhịp.
Người ấy - động tác nhanh, chính xác như được huấn luyện chuyên nghiệp.
Trong tay cô, khẩu súng ngắn lấp lánh ánh bạc lóe lên trong ánh đèn.
Hai phát đạn đáp trả chuẩn xác.
Một tiếng kêu đau vang lên từ phía xa, rồi im bặt.
Khi đội vệ sĩ còn chưa kịp tới, tình huống đã được xử lý gọn gàng.
Anh Thảo đứng dậy, không quay đầu nhìn anh.
"Cậu chủ không sao chứ?" - Giọng cô lạnh, không để lộ chút cảm xúc.
"Cô là ai?" - Khải Lâm hỏi, đôi mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng nhỏ nhắn kia.
"Chỉ là người làm nhiệm vụ."
Cô nói xong, bước lùi một bước rồi biến mất sau dãy xe, như chưa từng tồn tại.
Khi vệ sĩ của anh chạy tới, chỉ còn lại Khải Lâm đứng giữa bãi xe trống, trong lòng anh vang lên một cảm giác lạ lẫm - vừa tò mò,vừa...quen thuộc.
---
Ngày hôm sau, tại văn phòng tập đoàn, Khải Lâm lặng lẽ nhìn màn hình trước mặt, nơi hiện lên hình ảnh trích xuất từ camera an ninh.
Cô gái ấy mặc đồ đen, che nửa mặt bằng khẩu trang, thân thủ nhanh nhẹn, dứt khoát, và - biến mất chỉ trong vài giây.
"Không tìm ra được cô ta sao?" - Anh hỏi.
Trợ lý lắc đầu: "không rõ lai lịch, thưa cậu. Hồ sơ vệ sĩ của tập đoàn không có người nào khớp mô tả. Có lẽ là nhân viên hợp đồng tạm thời bên đội an ninh của ông chủ."
Khải Lâm im lặng, ngón tay gõ nhịp trên bàn. Ánh mắt anh dừng lại trên khung hình tạm dừng, nơi cô gái hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua anh giữa hỗn loạn - chỉ một phần đôi mắt, nhưng đủ khiến anh nặng một nhịp.
"Điều tra hết những người từng được ông nội điều chuyển sang đội bảo vệ riêng. Tôi muốn biết cô ta là ai."
Trợ lý gật đầu, rời khỏi phòng.
Chỉ còn lại anh với ánh nắng mờ chiếu qua rèm cửa.
Ánh sáng ấy hắt lên nửa khuôn mặt của Khải Lâm, làm rõ vẻ suy tư hiếm có. Không hiểu sao, hình bóng cô gái đó cứ quanh quẩn mãi trong tâm trí anh.
---
Ở một góc khác của thành phố, Vũ Trạch ngồi trong văn phòng riêng, trước mặt là màn hình chiếu lại bản tin về vụ nổ súng đêm qua. Hàng tiêu đề nhỏ: "Tổng Giám Khải Thị bị tấn công, thoát chết trong gang tấc."
Bên cạnh là một bức ảnh mờ trích từ camera - trong đó, Khải Lâm và người vệ sĩ áo đen đang cúi thấp sau xe.
Vũ Trạch khẽ cười, ánh mắt sắc như dao:
"Vệ sĩ sao? Là một cô gái? Thú vị đây."
Anh ta nhếch môi, đặt ly rượu xuống, ra hiệu cho trợ lý: "Tìm giúp tôi - cô gái đó là ai. Nhanh nhất có thể."
---
Trong căn phòng nhỏ biệt lập của khu huấn luyện vệ sĩ, Anh Thảo lặng lẽ ngồi trước bàn, lau khẩu súng của mình. 
Bên cạnh là điện thoại bật sáng - tin nhắn từ quản lý Vệ: "Ông chủ nhắc nhở: Phải nhanh nhẹn hơn, giải quyết nhanh hơn một bước, con cũng không được tiếp xúc quá gần với cậu chủ."
Anh Thảo dừng tay, mím môi. Ánh mắt cô trầm xuống, có chút gì đó như nghẹn lại.
"Vâng. Con biết."
Cô đặt súng xuống, ngẩng lên nhìn bóng mình trong gương.
Khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt lạnh như băng.
Ngoài kia, gió đêm thổi qua, mang theo âm thanh xào xạc như lời cảnh báo - rằng giữa họ, một người đứng trong ánh sáng, một người mãi trong bóng tối, và sợi dây định mệnh kia đang siết chặt hơn từng ngày.

Komento sa Aklat (25)

  • avatar
    Luân Nguyễn

    Hay lắm

    11d

      0
  • avatar
    Yến Nhii

    quá hay

    13d

      0
  • avatar
    Nguyên

    Tuyệt vời

    22d

      0
  • Tingnan Lahat

Mga Kaugnay na Kabanata

Mga Pinakabagong Kabanata