logo text
เพิ่มลงในห้องสมุด
logo
logo-text

ดาวน์โหลดหนังสือเล่มนี้ภายในแอพ

บทที่ 2 Tin nhắn kỳ lạ (2)

Thằng kia cười lớn, nó cầm mẩu tàn thuốc quăng vào Vũ Hiên làm cô hết hồn kêu lên một tiếng, nó thấy thế lại càng khoái trá hơn, đưa tay lên định sờ mặt Vũ Hiên, vừa le lưỡi liếm môi nói:
“Bọn này đếch sợ nhé, mà em gái nhìn cũng xinh xắn đấy, đi chơi với bọn anh đi, ở đây làm gì cho mệt người.”
Vũ Hiên lúc này đã hơi hoảng, cô lấy tay gạt tay nó ra, kêu lên:
“Bỏ ra, anh làm cái gì đấy, tôi báo công an ngay bây giờ đấy!”
Vừa nói cô vừa rút điện thoại trong túi ra, vừa định bấm thì thằng kia đã gạt tay cô làm rơi điện thoại, nó xông đến nắm lấy cánh tay Vũ Hiên, lại cười hằng hặc:
“Em gái thơm thế, cho anh ngửi một cái nào!”
Nói rồi nó đưa mặt vào người cô, Vũ Hiên lúc này đã sợ lắm rồi, cô vừa la hét vừa lấy tay đẩy nó ra. Hai thằng đi chung với thằng kia vẫn đứng tại chỗ cười cười, ánh mắt hiện lên vẻ dâm tiện.
Trương Lâm đứng như trời trồng, anh nhìn cảnh thằng kia đang định ôm lấy Vũ Hiên, thấy hành động khả ố của nó tự dưng cả người anh như phát sốt, đầu anh nóng lên, thậm chí đã có vài giọt mồ hôi to tướng chảy ra. Không hiểu vì sao anh không chịu được nữa, liền hét lớn:
“Thằng kia, buông cô ấy ra!”
Hét lên xong, anh liền hối hận.
Không khí tự nhiên im lặng như tờ, đứa con trai đứng ở quầy thu ngân gương mặt sợ hãi sững sờ nhìn anh, ba thằng kia cũng nhìn anh, Vũ Hiên cũng nhìn anh, đôi mắt của cô đã ậng nước, gương mặt hãi hùng trắng bệch. Nhìn thấy vẻ mặt vừa bất ngờ vừa biết ơn của Vũ Hiên, tự nhiên Trương Lâm thấy tràn đầy dũng khí, anh hơi ưỡn ngực, chỉ tay vào thằng cầm đầu nói:
“Tao nói mày buông cô ấy ra, tại sao lại đi ức hiếp con…”
Chữ “con gái” anh còn chưa kịp nói hết thì đã cảm thấy như có gì đó nện mạnh vào bụng mình, rồi anh lảo đảo như muốn té, tai anh còn nghe được tiếng hét của Vũ Hiên. Anh ôm bụng rên lên một tiếng, thì ra thằng đứng kế bên đã thoi cho anh một cú ngay bụng, liền sau đó lại một cú khác, giọng nó tỏ rõ vẻ xem thường:
“Ông chú bớt nhiều chuyện đi”
Cú thứ hai làm Trương Lâm té qua một bên, tay anh vung lên làm ngã một cái kệ hàng hóa ngay quầy thu ngân, trong đó có mấy lốc bia. Mấy chai bia rớt xuống kêu loảng xoảng, Trương Lâm ngã ngồi ra, bụng anh đau đớn, mắt đã thấy đom đóm bay vòng.
“Anh Lâm!”
Giọng Vũ Hiên kêu lên, ngay sau đó là một tiếng chát vang vọng, Trương Lâm hoảng hồn ngước lên thì thấy cô đã giáng cho thằng kia một cái tát, thằng đó cũng không ngờ cô phản ứng như thế, trong lúc bối rối liền lỏng tay, Vũ Hiên vùng thoát ra rồi chạy lại chỗ Trương Lâm, cô kéo tay anh rồi la lên với đứa con trai trong quầy:
“Gọi cảnh sát mau!”
Cô vừa định kéo Trương Lâm đứng dậy thì mạn sườn của anh lại nhói lên, thằng bên cạnh lại tung một cú đá, anh hực lên một tiếng rồi lại nằm xuống, vô tình kéo Vũ Hiên ngã theo, cô ngã xuống đè lên anh, làm lưng anh nện xuống nền nhà. Lưng Trương Lâm đau nhói, liền sau đó là một cảm giác mát lạnh tràn ra.
“Trời ơi, máu! Anh Lâm, anh chảy máu rồi!”
Trương Lâm hơi ngẩng ra, ngay lập tức một cảm giác đau đớn khủng khiếp đã truyền đến từ lưng làm cho anh rên lên một tiếng, thì ra lúc anh đập lưng xuống đã bị một mảnh thủy tinh của chai bia cắt phải, máu phun ra rất nhanh, theo đống bia chảy loang ra thành một mảng đỏ thẫm.
Ba thằng kia đang định gây chuyện tiếp thì thấy Trương Lâm bị thương chảy máu liền sợ hãi bỏ chạy, để lại ba người ngơ ngác nhìn nhau.
“Mau lên, đứng dậy để em xem”
Vũ Hiên đứng lên kéo tay Trương Lâm, anh nhăn nhó mặt mày vì đau. Chỉ hơi ngồi dậy đã thấy nhức nhối kinh khủng, một mảnh thủy tinh cỡ bàn tay ghim vào lưng, máu chảy ướt cả cái áo thun. Vũ Hiên mặt đã tái nhợt vì sợ, cô run run hỏi anh:
“Anh Lâm, Anh có sao không? Để em đưa anh đi bác sĩ ngay!”
Trương Lâm cô sức đứng lên, trong cơn đau anh vẫn tự trách bản thân, tại sao lại cố đóng vai anh hùng làm gì cho mệt cái thân vậy chứ.
***
May mắn cho Trương Lâm là gần khu đó có một bệnh viện quận, sau một hồi cấp cứu thì anh cũng đã được bác sĩ may cho ba mũi ở lưng, kèm một đơn thuốc giảm đau với kháng sinh cùng với cơn choáng váng nhẹ do mất máu.
Anh ngồi thẫn thờ trên giường bệnh đợi Vũ Hiên đi thanh toán tiền thuốc, lưng vẫn còn tê do thuốc nhưng vẫn thấy hơi nhức nhức, thêm mệt mỏi do thiếu ngủ và đói làm anh chỉ muốn được về nhà ngay, đang mơ màng thì anh nghe tiếng Vũ Hiên.
“Anh Lâm, nhà anh ở đâu, em đưa anh về nhé!”
Vũ Hiên tay xách một túi thuốc, còn có một hộp sữa, vẻ mặt cô lo lắng. Lúc này Trương Lâm không mặc áo do cái áo kia đã dính đầy máu với bia nên phải bỏ đi, cơ thể anh gầy nhom, xương sườn như muốn chìa ra khỏi người làm Vũ Hiên xấu hổ không dám nhìn thẳng. Cô ngập ngừng nói:
“Em cảm ơn anh nhé, không có anh thì bọn kia đã…”
Cô định nói gì đó nhưng lại thôi, nhìn gương mặt đau khổ cùng với thân hình gầy guộc của Trương Lâm bỗng dưng cô lại thấy thương thương, trong lòng lại cắn rứt vì mình làm anh bị thương. Cô liền đi mua cho anh một cái áo bệnh nhân khoác tạm vào rồi dìu anh ra xe.
Trương Lâm cứ đi theo Vũ Hiên, chỉ đường cho cô chở mình về nhà trọ, trước khi vào nhà cô còn hỏi xin số điện thoại của anh, Trương Lâm không mang điện thoại nên cầm điện thoại đã vỡ một góc màn hình của cô mà nhập số của mình vào, xong xuôi anh liền tạm biệt cô rồi lết thân lên tầng. Vũ Hiên vẫn đứng tần ngần trước cửa nhìn bóng lưng gầy của anh, một lúc sau cô thở dài một cái rồi cũng lái xe đi.
Thuốc tê nhanh chóng hết tác dụng, cơn đau nhức nhanh chóng lan tràn làm Trương Lâm không thể nào ngủ được, thêm cái lưng bị thương không nằm ngửa được, anh cứ lăn lộn cố tìm một tư thế thoải mái nhất để nằm ngủ thì nghe tiếng báo tin nhắn đến.
“Anh Lâm, em Vũ Hiên đây, ngày mai em đến chở anh đi làm nhé!”
Tin nhắn của Vũ Hiên, có lẽ do thấy anh vì bảo vệ mình mà bị thương nên cô áy náy, Trương Lâm mỉm cười đọc tin nhắn, vừa bấm vào định trả lời thì lại ngẩng người, một sự việc không thể tin được đang hiện ra trước mắt anh. Phía trên tin nhắn mới đến, chính là hai tin nhắn lạ lùng anh nhận được lúc trước. Vũ Hiên chính là người đã nhắn tin cho anh, nói rằng không được đi qua khu Lý Âm vào ngày 11 tháng 11!

หนังสือแสดงความคิดเห็น (164)

  • avatar
    y nguyennga

    tuyệt vời 😍

    21/11

      0
  • avatar
    ThanhPhương

    Hay lắm

    21/07/2025

      0
  • avatar
    Hồ Bảo

    cung đc nhung không hay nhu tuong tam cho hai xao không heo

    04/06/2025

      0
  • ดูทั้งหมด

บทที่เกี่ยวข้อง

บทล่าสุด