“Trương Lâm, ngày 11 tháng 11 anh không được đi qua khu Lý Âm.” Trương Lâm mắt nhắm mắt mở cầm điện thoại, tin nhắn đến lúc hơn một giờ sáng. Không hiện tên người gởi, đầu óc anh mờ mịt, “Ai vậy trời, còn biết tên mình, biết mình hay đi ngang khu Lý Âm nữa?”, anh lầm bầm trong miệng rồi nhắn tin hỏi lại. “Ai vậy? Làm sao mà có số điện thoại của tôi?” Trương Lâm là nhân viên văn phòng, năm nay 23 tuổi, cuộc sống bình thường, tình yêu không có, nhà thì đi thuê, cha mẹ ở quê, công việc của anh thu nhập cũng đủ để chi trả cho mấy nhu cầu cơ bản, dư ra một ít anh gởi về cho mẹ gọi là hỗ trợ gia đình. Anh cũng không phải là người có tham vọng hay hoài bão lớn, chỉ muốn yên ổn mà sống thôi. Tin nhắn đến cùng với sự tò mò làm anh mất ngủ, anh thất thần nhìn lên trần nhà, mông lung suy nghĩ. Anh cũng không có quá nhiều bạn bè ở thành phố này, từ quê lên tỉnh, anh không có tự tin để đi kết bạn với mấy người thành phố. Trong điện thoại chủ yếu là tin nhắn của cha mẹ, cùng với tin của đồng nghiệp, “Ai nhỉ? Hay đám bạn học đại học?”, anh ngẫm nghĩ. Ting. Tiếng tin nhắn. “Tôi không phải người xấu, nhưng tôi không tiết lộ mình là ai được, xin lỗi anh. Ngày đó anh nhớ đi đường khác nhé!” Trương Lâm đọc tin nhắn xong cũng không muốn trả lời, bây giờ xã hội nhiễu nhương, mười người thì hết chín đứa đi lừa đảo, mấy tin nhắn lạ lùng thế này anh nghĩ cũng thôi đi, có nói thêm cũng không được gì. Quăng điện thoại ra góc giường, anh lại nhìn trần nhà, nghĩ về quãng thời gian khó khăn vừa qua, khi quyết định bỏ quê hương lên đây lập nghiệp. “Lập nghiệp gì chứ, lên chịu khổ thôi” Trương Lâm lầm bầm, bỗng dưng anh không muốn nằm nữa, liền bật dậy đi ra ban công, châm một điếu thuốc hút, mắt nhìn xuống dưới đường nhỏ bên dưới, đường vắng teo, chỉ có một ông bác đẩy xe đang đi thu rác. Phòng trọ của Trương Lâm trên tầng ba của một căn chung cư cũ năm tầng, căn chung cư xây hơn mười lăm năm rồi, đã hơi xuống cấp. Căn phòng nhỏ chỉ hơn mười lăm mét vuông, có một cái giường, một cái tủ quần áo và một cái bàn viết, gần cửa ra vào có một cái bàn dài làm chỗ nấu nướng, đối diện là toa lét nhỏ. Vừa đủ cho nhu cầu cơ bản của một chàng trai độc thân thu nhập thấp như anh. “Đói bụng thế nhỉ” Hút xong điếu thuốc, cái bụng Trương Lâm lại kêu rột rột, anh quay vào nhà lục tìm nhưng không còn gì ăn được. Nghĩ ngợi một lúc anh quyết định đi ra cửa hàng tiện lợi mua gì đó lấp vào bụng. Cửa hàng tiện lợi cách nhà trọ của Trương Lâm khoảng 300 mét, có thể nói đây là địa điểm ưa thích của anh. Anh không biết nấu nhiều món, lại sống có một mình nên thường xuyên ghé qua đây mua thức ăn nhanh, mua riết thành quen, thậm chí anh còn thường hay nói chuyện linh tinh với mấy cô cậu sinh viên làm thêm ở đấy. Trương Lâm rảo bước trên con đường vắng vẻ, thời tiết tháng 8 hơi oi bức, dù đã rất khuya nhưng vẫn không có gió mát, anh mặc một chiếc áo thun cộc tay màu xám, quần kaki ngắn màu đen. Vừa bước vào cửa hàng anh đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, là Vũ Hiên. Vũ Hiên là một cô gái dễ thương, ngay từ lần đầu gặp cô ấy, Trương Lâm đã nghĩ như vậy. Dáng người nhỏ nhắn, tóc màu hạt dẻ cắt ngắn ngang vai, gương mặt lúc nào cũng tươi cười. Cô là sinh viên năm hai đại học thành phố, chuyên ngành báo chí. Tuy tính cách Trương Lâm cũng không phải là loại hướng ngoại gì, nhưng gặp nhiều cũng thành quen, anh cũng hay nói với cô mấy câu, xem như là có chút quen biết cũng được. Vũ Hiên đang xếp hàng mới lên kệ thì thấy Trương Lâm bước vào, cô liền cười hỏi: “Anh Lâm hôm nay thức khuya vậy?” Trương Lâm gật đầu đáp: “Nóng quá tôi không ngủ được, hôm nay sao cô làm muộn thế?” “Em làm thay ca cho Nhã Vy, hôm nay chị ấy có việc bận rồi” Vũ Hiên vừa nói vừa xếp cơm nắm. “Ồ, cơm nắm vị cá hồi à?” Trương Lâm lúc mới lên thành phố này, cũng là lần đầu tiên được ăn loại cơm nắm này, từ đó thành món ưa thích của anh luôn. Trương Lâm lấy hai nắm cơm, một chai nước cam đóng chai và một bao thuốc Cammel, vừa đặt hàng lên quầy thì anh nghe tiếng chuông báo có người vào cửa hàng, cửa vừa mở anh đã nghe hơi rượu nồng nặc phả vào. “Lại cái đám côn đồ đó à?” Trương Lâm cau mày, gần khu nhà anh có một đám choai choai quậy phá, đêm này cũng nhậu nhẹt, xong rồi chửi nhau, đánh lộn, đua xe đủ cả. Lúc này có ba thằng đầu tóc xanh đỏ, mặt mũi đỏ gay bước vào cửa hàng. Thằng đi đầu miệng còn ngậm điếu thuốc, nghênh ngang đi vào, phả khói phà phà như chốn không người, à mà đúng là không người thật, trong cửa hàng lúc này chỉ có Trương Lâm, Vũ Hiên và một cậu nhóc đang đứng ở quầy thu ngân. Trương Lâm cũng không phải là dạng anh hùng nghĩa khí gì, khi gặp chuyện anh thường không muốn dây vào, thấy bọn kia người đông lại còn vừa uống rượu, anh đã muốn nhanh chóng rời đi ngay rồi. “Anh ơi, không được hút thuốc trong cửa hàng ạ!” Giọng Vũ Hiên vang lên, Trương Lâm hơi giật mình, cô gái nhỏ này lại dám lên tiếng với bọn nó à? Lúc này anh đã tính tiền xong, vừa định rời đi thì không biết vì sao lại chậm chân lại lắng nghe. “Tao thích hút thuốc ở đây thì sao?” Thằng đi đầu nói, nó sấn tới Vũ Hiên, mặt đỏ gay. “Không được anh ơi, anh hút thuốc ở đây ảnh hưởng đến người khác ạ!” Vũ Hiên vẫn rất bình tĩnh trả lời, Trương Lâm nhìn qua cô, ánh mắt cô nhìn thằng vào thằng kia, không có vẻ gì là sợ hãi hết. Thằng kia lại hút một hơi thuốc, nó còn thổi vào mặt Vũ Hiên làm cô ho sặc sụa, rồi nó quay đầu nhìn xung quanh cửa hàng, lướt qua Trương Lâm rồi cười sằng sặc nói: “Em gái, ở đây làm gì có ai, có anh với em thôi!” Giọng nó lè nhè, khả ố. Trương Lâm nhìn dáng vẻ hung hăng của nó, lòng anh đã thấy hơi sợ, không ngờ Vũ Hiên vẫn nói tiếp: “Anh ơi, quy định là thế rồi, nếu anh muốn gây chuyện em sẽ báo công an đấy!”
tuyệt vời 😍
21/11
0Hay lắm
21/07/2025
0cung đc nhung không hay nhu tuong tam cho hai xao không heo
04/06/2025
0ดูทั้งหมด