Quả thật Trương Hồng Thanh hôm nay gặp hắn chính là để tâm sự, không nhắc đến thì thôi chứ nhắc đến chuyện liên quan đến Vương Thế Kiệt cậu lại thấy đau đầu. “Haizz… Việc tụi tao cãi nhau lần này cũng chẳng phải chuyện gì mới, tao chỉ cảm thấy hơn mười năm đi theo anh ấy, cùng anh ấy yêu nhau đến tận bây giờ, vậy mà bây giờ giữa tụi tao lại có vết rạn nứt. Thế nhưng, tao lại chẳng biết vấn đề nằm ở đâu, tao cảm thấy bản thân mình thật thất bại…. Thừa Hạo mày biết chuyện đáng buồn nhất lúc này là gì không? Chính là tao nhút nhát không dám đối mặt nói chuyện thẳng thắng với anh ấy, tao sợ… sợ anh ấy lại chê tao phiền, chê tao õng ẹo như phụ nữ… Ha, căn bản là tao sợ chúng tao sẽ chia tay!” Thừa Hạo lẳng lặng lắng nghe, hắn cười khổ không biết là ai đáng buồn hơn ai đây? Khi chính hắn trong lòng vẫn luôn có tình cảm giấu kín không thể nói ra, chỉ có thể làm tốt vai trò của một người bạn chí cốt đứng từ xa nhìn cậu cùng Vương Thế Kiệt hạnh phúc bên nhau. Loại xúc động bất chợt này Thừa Hạo vẫn phải giấu xuống đáy lòng, cố nén xúc động muốn khuyên Trương Hồng Thanh hãy chia tay với Vương Thế Kiệt đi. Từ ngày cậu ở bên gã chẳng còn là bản thân cậu nữa, cậu đánh đổi mọi thứ vì gã quá nhiều, vậy mà gã chẳng quý trọng cậu chút nào. Thừa Hạo lại nhấp một ngụm cà phê, nhẹ giọng hỏi. “Hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy sao có thể nói dễ dàng chia tay là chia tay? Còn mày, mày thật sự chấp nhận chuyện đó sẽ xảy ra sao?” “Tao… Tao quả thật không chấp nhận nổi việc một ngày nào đó không còn ở bên cạnh anh ấy, nhưng là… mày không hiểu cái loại cảm giác như thể tình yêu chậm rãi biến mất, dù có cố gắng níu kéo đến mấy cũng không thể nắm lại được.” “Mày đừng có bi quan như vậy, chuyện nào có nghiêm trọng như mày suy nghĩ, vẫn là mày nên nghĩ thoáng ra.” “Mày bảo tao nghĩ nhiều sao…” Cậu cũng hi vọng là do mình nghĩ quá nhiều nhưng loại cảm giác trống rỗng trong ngực này làm sao giải thích được đây? ______ Từ chối lời đề nghị của thằng bạn tốt muốn tiễn mình về nhà, Trương Hồng Thanh chậm rãi đi trên con đường dài dằng dẵng quen thuộc. Cậu đột nhiên nhớ chút chuyện khi xưa. Trước kia bọn họ vẫn chưa thể kiếm ra tiền mua xe, lúc đó Vương Thế Kiệt đang trong giai đoạn gầy dựng sự nghiệp, gã phải tăng ca liên tục. Khi ấy không phải cậu từ nhà đi đón gã, cũng là gã chờ từ chỗ cậu làm dắt cậu đi ăn khuya. Cả hai rõ ràng đều mệt muốn chết đi sống lại, trở về nhà lại còn muốn âu yếm, thân mật với nhau. Sau buổi cuồng nhiệt chính là an ổn ôm nhau mà ngủ trên chiếc giường có ga trải màu xanh ấy. Lúc đó tuy mệt nhưng bọn họ đều cảm thấy thực sự hạnh phúc, dù cuộc sống có thiếu thốn đủ điều nhưng tình cảm của hai người vẫn luôn nồng cháy khắng khít. Trương Hồng Thanh trở về căn nhà của hai người, cậu tra chìa vào ổ, bỗng tâm tình trở nên buồn bã. Cậu nghĩ phía sau cánh cửa này chào đón cậu chính là căn phòng tối tăm và lạnh lẽo, quen thuộc đến mức chỉ cần nhớ lại bản thân đã không kìm được rét run. Nhưng trái với dự đoán của cậu, khi đẩy cửa vào lại nhìn thấy phòng khách đang sáng đèn, Vương Thế Kiệt đang ngồi ngay ngắn xem tài liệu trên chiếc sô pha. Trương Hồng Thanh bất ngờ không nghĩ tới Vương Thế Kiệt lại về nhà sớm hơn mọi khi, hèn gì cả ngày hôm nay cậu không thấy gã nhắn tin sẽ ở lại công ty tăng ca. Bởi vì quá kinh ngạc nên cậu cứ đứng tại cửa chính ngây như phỗng, chân tay quên mất phải nhúc nhích. “Về rồi?” Gã mắt nhìn tập tài liệu trên tay, không thèm liếc cậu lấy một cái mà thản nhiên hỏi, “Em đi đâu giờ mới về?” “Em cùng Thừa Hạo ra ngoài uống chút cà phê thôi.” Cậu lúc này mới hoàn hồn trở lại, không nhanh không chậm cởi giày bước vào nhà. Nghe thấy cái tên không muốn nghe, Vương Thế Kiệt nhíu mày, khẽ động mi mà hỏi, “Lại là Thừa Hạo?” “Ừ, là cậu ấy. Anh đừng lo tụi em chỉ uống chút cà phê rồi về ngay thôi.” Trương Hồng Thanh theo thói quen mà trả lời gã mỗi khi cậu ra ngoài tìm Thừa Hạo tâm sự, vui vẻ mà hỏi, “Sao hôm nay anh về sớm thế, công ty hôm nay không tăng ca à?” “Ừ.” Nghe thấy đáp án cụt lủn của đối phương cậu cũng không giận, chỉ có chút hối hận vì lúc nãy đã ra ngoài để lãng phí mất khoảng thời gian quý giá ở bên cạnh gã. “Anh đã ăn gì chưa, giờ này cũng không còn quá sớm nhưng em vẫn có thể làm mấy món ăn….” “Không cần phiền phức vậy đâu. Tôi có gọi cơm hộp đây, lại đây ăn với tôi.” “Ừm.” Cơm nước đã xong, cậu bèn lấy hoa quả đem ra gọt, cậu đặt lên bàn tiện cho gã vừa ăn vừa xem ti vi. Sau đó, cậu sẽ cẩn thận ngồi xuống bên cạnh gã, giả bộ lấy lòng mà vùi đầu vào trong lòng gã. Quả nhiên, chỉ khi ở bên người đàn ông này thì cậu mới cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.
hay
06/12
0Hay rất cuốn
19/11
0hay
22/10
0View All