logo text
Adicionar à Biblioteca
logo
logo-text

Baixe este livro dentro do aplicativo

Chương 4

Mo Bường ngồi xuống, rót chén trà. Lão nhìn thẳng vào Ông Thanh, giọng điệu thay đổi, trở nên nghiêm trọng.
– Chuyện phú quý tranh giành là thường tình, tôi không muốn can thiệp. Nhưng tôi mang ơn cha của ông. Nếu ông đã coi tôi là người nhà, thì hãy nói hết cho tôi nghe.
Ông Thanh nghe đến chữ "ơn cha ông" thì ánh mắt chợt dao động. Hắn cúi xuống, giọng nói trầm hẳn đi, như thể đang kể lại một bí mật động trời bị chôn giấu suốt bao năm:
– Thầy ơi, sự giàu có của cái lũ nhà Trần! Đó là nhờ cướp được, nhuốm đầy máu tươi của gia đình tôi !
Hắn bắt đầu kể:
– Ngày xưa, ông nội tôi và ông cụ nhà Trần là hai người bạn thân, cùng với một người nữa. Ba người họ cùng nhau đi sâu vào rừng thẳm để tìm vàng. Đó là kho vàng bí mật, đủ để một dòng họ giàu sang đến mười đời!
Mo Bường lắng nghe, không nói một lời.
– Khi trở về, chỉ còn lại ông cụ Trần. Ông ta nói rằng ông nội tôi bị hổ vồ chết trên rừng. Người kia vì cứu ông nội tôi nên cũng té xuống vực mà chết, chỉ còn mỗi ông cụ Trần trở về. Cha tôi đã dành cả đời đi tìm sự thật, đi tìm di cốt của ông nội tôi nhưng không thể tìm ra bất cứ một manh mối nào. Mãi đến vài năm trước, cha tôi mới vô tình gặp một người ăn xin lê lết ngoài chợ. Thầy có biết không, người này chính là người bạn thứ ba năm xưa. Ông ta đã chứng kiến và tiết lộ sự thật khủng khiếp...
Ông Thanh nghiến răng, hai tay siết chặt thành nắm đấm:
– Ông cụ Trần đã lừa đẩy cả hai người xuống vách núi để độc chiếm kho vàng! Ông nội tôi chết thảm, còn người bạn thứ ba may mắn sống sót sau khi té vào vách đá nhưng cũng mang đầy thương tật, phải ở trong rừng một thời gian dài cố sống để có thể thoát ra khỏi vách núi. Đến khi trở về thì mọi sự đã rồi, lê lết như một kẻ ăn xin ngoài chợ mà không dám hé nửa lời.
Hắn nhìn Mo Bường, ánh mắt đầy sự bất lực và cay đắng:
– Khi sự thật được phơi bày, nhà Trần đã quá giàu có, thế lực đã quá lớn, không ai dám động vào. Cha tôi hận đến chết cũng không thể trả thù. Cái cơ nghiệp đồ sộ đó của nhà Trần đều được xây dựng trên máu và xương của ông nội tôi!
Mo Bường lặng thinh, gương mặt lão thầy mo lúc này không còn vẻ ranh ma nữa, mà thay vào đó là sự tức giận và căm phẫn. Lão gằn giọng:
– Tôi đã hiểu. Hóa ra cái sự giàu sang phú quý đó được dựng bằng nghiệp ác giết người cướp của!
Lão đứng dậy, nhìn Ông Thanh với ánh mắt đầy quyết đoán.
– Ông Thanh. Tôi mang ơn cha của ông và tôi sẽ trả cái ơn này. Tôi có một loại tà thuật, là thứ tà thuật mạnh nhất mà tôi từng được truyền lại có thể giúp cho ông trả thù và đòi lại toàn bộ cơ nghiệp mà dòng họ Trần chiếm đoạt từ xương máu cha ông. Đó là ĐẦU ẤU LINH
Ông Thanh trố mắt nhìn lão thầy mo
– Đầu Ấu Linh...
Ông Thanh lắp bắp, nỗi sợ hãi xen lẫn sự điên cuồng trỗi dậy.
– Thầy... cái thứ tà thuật đó là gì, và tại sao nó lại mạnh đến mức phá được cái cơ nghiệp của nhà Trần?
Lão Mo Bường trầm giọng, rót thêm trà. Lão muốn Ông Thanh phải hiểu rõ, bởi bước chân vào con đường tà thuật này là không có đường lui.
– Đầu Ấu Linh nó dựa trên một nguyên tắc cổ: lấy cực Âm đối cực Dương
Ông Thanh nhỏ giọng mắt sáng lên hỏi
– Cực Âm đối Dương… nghĩa là sao, Thầy?
Mo Bường đáp
– Nghĩa là ta buộc hai bản tính đối lập vào với nhau, ép chúng thành một mối liên kết mà bình thường chẳng bao giờ hoà hợp. Trẻ con đó là hình ảnh thuần khiết của Âm, của một tờ giấy trắng chưa nhiễm bụi trần nhưng khi cái chết được gây ra bởi Thiên Lôi một thứ Dương khắc nghiệt đánh vào, nó trở thành một thứ Oán khí cực mạnh. Khi lấy cái đầu của thi thể của một đứa bé đã bị sét đánh, người làm bùa có thể nắm giữ một mầm oán mang cả sức mạnh của cả trời đất.
Ông Thanh khi nghe đến việc lấy cái đầu đứa trẻ mới bị sét đánh thì bông người lạnh toát, run rẫy hỏi
– Vì sao phải tàn bạo như vậy mới được hả Thầy, phải là cái đầu chứ không được là các chi khác sao thầy ?

Comentário do Livro (11)

  • avatar
    esmeraldafinley

    King v

    11h

      0
  • avatar
    DinhHuy

    hay

    1d

      0
  • avatar
    Yaa Pu

    hay

    3d

      0
  • Ver Todos

Capítulos Relacionados

Capítulos Mais Recentes