Vương Thế Kiệt chỉ là đang giả vờ xem tin tức trên ti vi mà thôi, chứ thực ra trong thâm tâm gã đã bị người kế bên câu mất từ lúc nào. Gã làm bộ không nhìn thấy mấy động tác mờ mờ ám ám của cục cưng đang lén lút sau lưng, thậm chí gã còn nhắm mắt cho qua việc cậu lợi dụng lúc gã không để ý mà vùi sâu trong lồng ngực gã, còn nở một nụ cười ranh mãnh ngọt ngào. “Mốt em đi đâu cũng phải nhắn tin hay gọi điện thông báo cho tôi một tiếng, đừng cứ mãi đi tìm cái tên Thừa Hạo kia.” Ngữ khí Vương Thế Kiệt không vui. Gã nhìn dáng vẻ rụt rè lấy lòng của cậu liền thấy cực kì khó chịu, tự hỏi tại sao cậu phải lén lút như vậy? “Em biết rồi.” Trương Hồng Thanh mặt bí xị, giận dỗi trả lời. “Em không đồng ý với lời tôi nói sao?” Sao mà cậu biết được, chỉ cần nhất cử nhất động của cậu đều được gã thu hết vào mắt. “Thừa Hạo là bạn của em, em không chơi với nó chứ chơi với ai?” Trương Hồng Thanh to gan mà phản bác lời của gã, “Anh… anh cứ không ở nhà như vậy thì em…” Vương Thế Kiệt nhận ra suy nghĩ của cậu lại vừa giận vừa thương, nghĩ tới cũng do gã thường xuyên ở bên ngoài bận rộn công tác, còn cậu cứ ru rú trong nhà một chỗ mãi cũng không phải cách hay. Gã thầm thở dài, bèn tạm chấp nhận đáp. “Em ra ngoài gặp hắn cũng được nhưng nhất định phải thông báo cho tôi trước.” Trương Hồng Thanh cảm thấy thật bất mãn, tại sao Vương Thế Kiệt có thể ra ngoài làm việc giao du với nhiều người? Còn cậu thì không được ra ngoài, ngay cả nói chuyện với Thừa Hạo gã sẽ mặt nặng mày nhẹ tỏ rõ thái độ không hài lòng một chút nào. Suy nghĩ này một khi đã nảy lên thì không còn cách nào dập tắt, Trương Hồng Thanh bắt đầu nghĩ có khi nào Vương Thế Kiệt đã không còn quan tâm đến cậu nữa rồi hay không? ____________ Một hôm, Vương Thế Kiệt một thân nồng nặc mùi rượu nửa đêm mới trở về nhà, cả người không chỉ bốc mùi rược mà còn phảng phất các loại mùi nước hoa rẻ tiền. Đó chắc chắn không phải mùi nước hoa của gã, cậu biết rõ vì cả hai bọn họ đều không thích dùng nước hoa mà chỉ thích dùng nước xả vải, vì vậy mùi hương gai mũi này đã thành công kích thích sự tức giận của Trương Hồng Thanh. Chiếc áo sơ mi do chính tay cậu giặt, chính tay cậu ngâm nước xả, lại do cậu tự tay ủi phẳng, lúc này lại thật nhăn nhúm, gai mắt hơn chính là vết son môi đỏ chót đính ngay trên cổ áo. “Anh đi đây giờ này mới về?” “Xã giao. Hôm nay Lưu tổng có mời tôi đi dự tiệc sinh nhật của con gái ông. Tôi chưa nói với em ư?” “Xã giao? Xã giao nào mà đi đến một, hai giờ sáng. Sinh nhật? Anh đang lừa ai vậy? Có ai đi sinh nhật đến mức mang một thân đầy mùi rẻ tiền như vậy trở về nhà hay không?” Trương Hồng Thanh không thể nào kiềm chế được cơn giận cứ mãi bùng phát trong lòng mình lúc này, cảm giác bất an cứ ngày một dâng lên cho đến khi cậu nhìn thấy thông báo tin nhắn lóe sáng trên màn hình điện thoại đang cầm trên tay gã. Cậu vội vàng tiến đến giật lấy điện thoại, nhìn đến tin nhắn chưa được đọc, người cậu như chết điếng. “Em có thôi cái kiểu kiếm chuyện vớ vẩn ấy được không? Phiền chết đi được.” “Em làm phiền anh? Em làm phiền anh sao? Vậy sao anh chưa bao giờ suy nghĩ tại sao em phải làm phiền anh như vậy? Từ khi nào sự lo lắng trong em đã biến thành phiền phức trong mắt anh chứ?” “Tôi làm em đau lòng ư?” Vương Thế Kiệt như điên rồi, men rượu như chất kích thích làm gã ăn nói không lựa lời. Gã nắm lấy bả vai gầy yếu của cậu mà gào lên, “Em có biết vì em mà tôi bán mạng làm việc quần quật đến như vậy? Không nhờ tôi, vậy thì bây giờ em đang ăn của ai, mặc của ai? Em còn mặt mũi trách móc tôi được sao?” Trương Hồng Thanh như chết sững khi nghe được những lời này, đã lâu lắm rồi Vương Thế Kiệt mới to tiếng sỉ nhục cậu nhiều như vậy. Cậu chưa kịp lên tiếng giải thích đã bị câu tiếp theo của gã chặn họng. “Em cũng nhìn lại bản thân đi, bản thân đã xấu xí, không làm được chuyện gì giúp ích tôi. Cả ngày chỉ biết lải nhải õng ẹo như đàn bà, em mà thấy phiền sao? Tôi mới là người cảm thấy phiền.” “Anh…Anh, sao anh không cút đi! Cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.” Trương Hồng Thanh tức giận đến run rẩy cả người, ném chiếc điện thoại hướng về Vương Thế Kiệt trúng cánh tay gã. “Không biết ai mới nên cút khỏi nhà này.” Sự tích tụ tức giận của gã ngày càng bộc lộ, không nể nang Trương Hồng Thanh một chút nào mà buông ra những lời công kích nhất. Nhặt lấy chiếc điện thoại mà cậu ném đến vỡ màn hình, Vương Thế Kiệt xoay người hướng về phía cửa đánh cửa cái “RẦM” rồi đi mất. Căn nhà lúc nãy chiến tranh còn ồn ào bùng nổ , bấy giờ chỉ còn Trương Hồng Thanh tội nghiệp đang run rẩy co mình ngồi một góc trông thật cô đơn.
Obrigado
Apoie o autor para lhe trazer histórias maravilhosas
hay
06/12
0Hay rất cuốn
19/11
0hay
22/10
0Ver Todos